Họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi tốt nghiệp trường Mỹ thuật Gia Định năm 1973 về ngành sơn dầu.

Ông sinh năm 1947 tại Vĩnh Phú theo gia đình vào miền Nam sống năm 1954, định cư tại Hoa Kỳ vào năm 1988 theo chương trình đoàn tụ.

 
 

Tên tuổi của họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi đã được khẳng định từ trước 1975, từ năm 1988 đến bây giờ ngoài nhiều cuộc triển lãm ở Mỹ, ông đã trở về triển lãm tại Việt Nam nhiều lần.

 
 

Những tác phẩm của Nguyễn Trọng Khôi triển lãm tại Huế lần này gồm các thể loại phong cảnh, tĩnh vật, siêu thực, biểu hiện, trừu tượng...

 
 

Họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi chia sẻ: “Tôi là họa sĩ sáng tác cả hai thể loại tranh hiện thực và trừu tượng. Những năm gần đây tôi tập trung hơn cho trừu tượng - một loại hình nghệ thuật được diễn giải rộng hơn, tự do hơn trong sáng tạo.

 
 

Họa sĩ không bị ước lệ vào hình họa mà thuần túy bằng cảm xúc mà phóng cọ trên canvas hoàn thành tác phẩm.

 
 

Về tranh trừu tượng, tôi chỉ trình bày một ít cảm xúc về không gian thiên nhiên, nội tâm hay rung động về khía cạnh âm nhạc, hân hoan đắm chìm trong sự sắp xếp những mảng khối màu sắc chọn lọc theo cảm quan từ những kinh nghiệm, ý thích.

 
 

Những đường biểu diễn kết hợp tạo những biểu cảm cho toàn bộ không gian. Không có một cái gì tùy tiện trong tranh của tôi ngay cả cách đổ màu, loang màu, những nét cọ vòng vèo hay mảng khối... Cảm giác hướng dẫn bàn tay có rèn luyện và kinh nghiệm đến hướng chủ đích”.

 
 

Về tranh hiện thực", ông bảo "tôi thường thích có bóng dáng con người, trình bày những băn khoăn trong đời sống, yên lặng và một chút mơ hồ nơi biên cương giữa thực và ảo.

 
 

Tôi luôn thích cảm giác này, một không gian có một chút huyễn hoặc, huyền ảo; có một chút hoài nghi ở thực tế, sự hiện diện của những điều cần lãng quên, giống như sự lẻ loi, cô đơn hay những nỗi buồn.

Tranh của tôi bao giờ cũng thấp thoáng trừu tượng trong hiện thực...

 
 

Tôi là một họa sĩ bị bứng rễ khỏi quê nhà nên không thể vịn vào hình ảnh quê hương để sáng tác mà phải tìm một mẫu số chung để hòa hợp với chung quanh.

 
 

Không thể vịn vào những dòng sông uốn lượn, bóng con đò hay những mái tranh, những hoài niệm tốt đẹp khắc họa từ ấu thơ... mà luôn tìm những trăn trở, những góc khuất trong tâm hồn, nỗi cô đơn và thân phận”.