Một thành phố cổ êm đềm được vinh danh ở khắp châu Âu. Ảnh: Đ.D.Hoàng 
Một thành phố cổ êm đềm được vinh danh ở khắp châu Âu. Ảnh: Đ.D.Hoàng 

Từ Paris, sau một ngày rong ruổi ngắm nước biếc non xanh, chầm chậm, con sông thơ mộng của Heidelberg đón chúng tôi vào lòng nó. Nhìn qua lô xô các mái nhà đỏ vàng, nâu sẫm, những tháp chuông nhà thờ như trong chuyện xưa cũ càng, tôi sững sờ trước một không gian hoang phế ngoài sức tưởng tượng.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Heidelberg với nhiều công trình hơn 800 năm tuổi còn lại đến bây giờ, nó có sức hấp dẫn đặc biệt với du khách ưa hoài cổ. Ảnh: Đ.D.H.

Lâu đài Heidelberg được xây dựng năm 1214. Xuất phát điểm là nơi ngự trị của các bá tước vùng Plalz trong suốt  5 thế kỷ. Sau nhiều lần mở rộng, tạo tác thêm các hạng mục cầu kỳ, năm 1537, những tia sét với sức công phá kinh hoàng đã phá hủy một phần bề thế của lâu đài. Đến cuộc chiến tranh vùng Plalz, cuộc chiến ly khai Phục Hưng hay còn gọi là chiến tranh Orleans, từ năm 1688 đến  năm 1697, quân đội kỵ binh của người Pháp lúc bấy giờ đã nhẫn tâm phá hủy nhiều hạng mục của lâu đài Heidelberg. Sau này, qua nhiều lần trùng tu, đến năm 1764, sét lại tiếp tục đánh vỡ nhiều phần của biểu tượng vùng Heidelberg.

Nếu đóng một bộ phim trữ tình lấy không gian thế kỷ 12 của nước Đức và châu Âu, nếu cần kể về một thế giới của các kiến trúc Gothic, Phục Hưng sâu lắng nhất, thì tôi nghĩ, khỏi phải chọn cảnh và dựng thêm hiện trường làm cái gì cả. Cứ bắc máy lên mà quay!

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

Từng họa tiết, từng bức phù điêu nhỏ nhất, cũng như đưa khách du được chạm vào nghìn năm lịch sử . Ảnh: Đ.D.H
 
 
 
Không gian yên tĩnh, cổ kính và thơ mộng, có khách sạn gần 500 năm tuổi, có Thư viện công cộng cổ nhất nước Đức, Đại học lâu đời nhất nước Đức, cả thành phố hầu như không bị tàn phá gì trong Chiến tranh Thế giới thứ hai - tất cả đã tạo nên chất men làm say lòng du khách. Ảnh: Đ.D.H
Không gian yên tĩnh, cổ kính và thơ mộng, có khách sạn gần 500 năm tuổi, có Thư viện công cộng cổ nhất nước Đức, Đại học lâu đời nhất nước Đức, cả thành phố hầu như không bị tàn phá gì trong Chiến tranh Thế giới thứ hai - tất cả đã tạo nên chất men làm say lòng du khách. Ảnh: Đ.D.H

Nơi này, nó bình yên và xưa cũ. Lại lịch lãm. Khỏa nước sông Neckar, đi bộ trên phố cũ hay leo ngắm lâu đài cũ, bạn đều có cảm giác run rẩy được chạm tay vào nhiều thế kỷ lịch sử vùng đất cổ huyền thoại - khi mà tất cả dường như vẫn vẹn nguyên, nhìn thấy được tận mắt, sờ thấy được tận tay. Đây là thành phố duy nhất, được bảo tồn nguyên vẹn nhất của nước Đức sau Chiến tranh thế giới Thứ hai.

Trước đó vài ngày, tôi đến Dresden, thành phố kế bên, cách Berlin vài tiếng chạy xe. Nơi này bị tàn phá đến mức, họ bọc khung kính một miếng bờ tường chưa bị bom đạn tàn phá, để nói rằng, nó là thứ hiếm hoi còn trụ vững được sau cuộc chiến thảm khốc mà “quê hương Đức Quốc xã” là trọng điểm của đạn bom...

Bài và ảnh: Đỗ Doãn Hoàng